Vợ Việt nơi đất khách – Kỳ 5: Cưới Việt kiều Mỹ và những cú ‘sốc’

328

Lấy chồng Việt kiều Mỹ, bản thân là người tự lập với hơn 6 năm học – làm việc xa nhà, cũng như đã chuẩn bị sẵn tâm lý về những sự khác biệt văn hóa, nhưng những ngày đầu sang xứ cờ hoa, tôi vẫn bị sốc.

Năm 24 tuổi tôi lấy chồng và sang Mỹ. Ông xã tôi là người Việt Nam, đã định cư ở Mỹ khoảng 10 năm. Trong một lần về Việt Nam thăm gia đình vào dịp Tết, chúng tôi tình cờ quen nhau và đi đến hôn nhân sau hơn hai năm tìm hiểu.

Sốc khi quanh quẩn ở nhà

May mắn được cấp visa ngay trong lần phỏng vấn đầu tiên, tôi hân hoan chuẩn bị hành lý để sang Mỹ đoàn tụ cùng chồng.

Dù bản thân là một người tự lập với hơn sáu năm học tập và làm việc xa nhà, cũng như đã chuẩn bị cho mình tâm lý về sự khác biệt văn hóa; và dù luôn được sự hướng dẫn, quan tâm hết mực của chồng, nhưng những ngày đầu sang Mỹ, tôi vẫn bị sốc.

Cú sốc đầu tiên là mọi thứ quá “yên ắng”. Hầu như mọi nhà đều đóng cửa và chẳng ai biết hàng xóm của mình là ai. Những ngày đầu sang Mỹ, đôi khi một mình trong nhà, thứ âm thanh duy nhất tôi có thể nghe là tiếng “tích tắc” của chiếc đồng hồ treo tường.

Cú sốc thứ hai là tiếng Anh trong giao tiếp. Dẫu khá tự tin với vốn tiếng Anh đã được học bao nhiêu năm cùng việc sử dụng khi đi làm, thế nhưng trong lần giao tiếp đầu tiên khi đi đăng ký các giấy tờ cá nhân đã khiến tôi bị “sốc”. Dù là những từ ngữ quen thuộc nhưng người Mỹ nói khá nhanh và do chưa quen cách phát âm đã khiến tôi hoàn toàn “bị động”.

Những bỡ ngỡ của cuộc sống mới, chưa thể đi học và đi làm lại chưa biết lái xe, nên vào những ngày trong tuần lúc ông xã đi làm, tôi chỉ quanh quẩn trong nhà và nhớ Việt Nam, nhớ mẹ vô bờ bến. Đặc biệt vào những ngày lễ tết, nỗi nhớ ấy lại càng nhân lên gấp bội.

Chỉ vài tháng sau khi sang Mỹ thì đến dịp tết cổ truyền. Tết là dịp để mọi người sum vầy sau những năm tháng xa nhà, còn tôi lại nhớ thương mẹ hơn bao giờ hết. Nhớ những ngày cuối năm mẹ tất bật mua sắm con gà, đòn chả; nhớ dáng mẹ khom khom ngồi gọt từng củ hành, củ kiệu, nhớ mùng một tết hai mẹ con đến chùa xin lộc đầu năm.

Đó là nỗi nhớ da diết làm chạnh lòng những người con ở cách xa cha mẹ nửa vòng trái đất. Bởi thế từ cái tết đầu tiên xa Việt Nam, tôi đã tự tay chuẩn bị cho gia đình nhỏ của mình cành mai, chiếc bánh chưng và đòn chả.

Nơi tôi sống khá ít người Việt nên để tìm mua được thực phẩm Việt rất khó khăn. Mặc dù Mỹ là hợp chủng quốc với đa sắc tộc, ẩm thực rất phong phú nhưng tôi yêu món Việt hơn tất thảy.Thay vì dùng những lát bánh mì phết mứt hay một chén ngũ cốc dinh dưỡng vào bữa sáng như nhiều gia đình Mỹ, tôi vẫn chuẩn bị cho gia đình mình những chiếc bánh bao, bánh mì thuần Việt. Đồ ăn trưa mang đến chỗ làm cho ông xã bao giờ cũng có cơm cùng món xào hay món kho đậm đà truyền thống của Việt Nam.

Từ một người phụ nữ vụng về chuyện bếp núc, những ngày tháng xa quê hương với nỗi nhớ da diết món Việt và mong muốn tự tay chuẩn bị những món ngon cho chồng, tôi đã tự mày mò nấu nướng và yêu những khoảnh khắc đón chờ một chiếc bánh thơm lừng trong lò hay hít hà mùi thơm đặc trưng của món phở, món bún bò trong gian bếp nhỏ của mình.Niềm đam mê nấu nướng và chia sẻ những công thức mình từng thử nghiệm đã giúp cho căn bếp online nho nhỏ của tôi ra đời.

Với hơn 30 ngàn người theo dõi càng tiếp thêm động lực cho tôi chia sẻ nhiều hơn cách nấu nướng món Việt đồng thời giúp tôi gắn kết hơn với những chị em Việt Nam ở khắp nơi trên thế giới, những người vẫn một lòng yêu món Việt như tôi.Chỉ riêng những ngày lễ truyền thống ở Mỹ, tôi mới chuẩn bị bữa tối theo kiểu Mỹ; còn lại những ngày trong năm hầu như vợ chồng tôi vẫn thưởng thức bữa tối đậm đà hương vị Việt.

Những bước “chập chững” đi làm

Không ngại học

Sau hai năm miệt mài học tập, vào mùa đông năm 2013 tôi đã được cầm trên tay tấm bằng thạc sĩ với sự nỗ lực của mình và sự động viên, quan tâm hết mực của ông xã.

Khoảnh khắc ngọt ngào

Tổ ẩm ngọt ngào trên đất Mỹ

Việc “kiêng cử” sau sinh ở Mỹ khá đơn giản, các bác sĩ chỉ dặn hạn chế làm việc nặng và không mang vác những vật nặng hơn 7 ký; khuyến khích các mẹ nên vận động nhẹ sau sinh cũng như không kiêng tắm rửa.

Thuê người giúp việc tại Mỹ là điều rất khó khăn nên hầu như các mẹ sau sinh đều tự chăm con và làm việc nhà. Tôi may mắn là thời gian đầu có cả bà ngoại và bà nội của hai con sang giúp đỡ. Nhưng sau khi từ bệnh viện về nhà, tôi vẫn nấu cơm, giặt giũ và chăm con.

Hai bé ngay từ những ngày đầu đã được ngủ riêng trong nôi. Đó là một trong những lời khuyên cũng như nhắc nhở của bác sĩ Mỹ. Tôi cũng nhận thấy những lợi ích ban đầu khi con không ngủ chung với mẹ, thứ nhất bé có môi trường ngủ an toàn hơn; và thứ hai là cả bé và mẹ đều ngủ ngon hơn. Sau 4 tháng thì cả hai con đều ngủ xuyên đêm cũng giúp tôi mau chóng hồi phục sức khỏe sau những đêm thức dậy thường xuyên cho con bú.

Từ lúc con ăn dặm, tôi bắt đầu tập dần phương pháp ăn dặm chỉ huy được nhiều mẹ Mỹ tin dùng. Tin tưởng và tôn trọng con, cho các con quyền tự lựa chọn món ăn và ăn bao nhiêu tùy con khiến bữa ăn của các con luôn vui. Con khỏe và mẹ cũng nhàn hơn.

Khi con bắt đầu ăn bữa đầu tiên, tôi đã đặt vào ghế ăn, nếu con không muốn ăn thì bữa ăn sẽ được kết thúc. Trẻ con không biết nhịn, khi đói ắt sẽ ăn… mặc dù ban đầu cũng khá “căng thẳng” khi con không ăn được nhiều, nhưng sau đó nhìn con ăn trong vui vẻ, bữa nào đói con ăn nhiều, khi con mệt con no sẽ ăn ít hơn…hiểu được điều đó khiến giờ ăn của các con luôn là những khoảng thời gian vui vẻ với cả ba mẹ con. Tôi không nhìn vào chiếc cân mỗi ngày, chỉ cần hai con vui khỏe, phát triển đúng tiêu chuẩn là đủ an tâm.

Ở Mỹ, phụ nữ thường phải trở lại công việc chỉ 3 tháng sau sinh, do đó nếu không có sự giúp đỡ của ông bà, họ hàng thì hầu như cha mẹ phải mang bé đi gửi trẻ lúc 3 tháng tuổi. Tôi cũng từng nghĩ rằng mình sẽ sớm tìm việc làm khi các bé tầm 8-9 tháng.

Nhưng khi nhìn các con vẫn vụng về lọ mọ tập những bước đi đầu, những cái té ngã bất ngờ hay những khi giật mình đòi mẹ …tôi lại chùng lòng. Hai năm đầu đời là quãng thời gian quan trọng nhất với mỗi đứa trẻ, là khi con bắt đầu tập quen với thế giới này, từ cú lật đầu tiên, những bước đi chập chững, là tiếng gọi cha, gọi mẹ còn chưa rõ ràng… tôi quyết định gác lại sự nghiệp của mình thêm một thời gian để bên con, trải nghiệm cùng con.

Với tôi giờ đây, những khoảnh khắc ngắm các con cười hay những khi nhìn chồng vui vẻ thưởng thức bữa cơm ngon là niềm hạnh phúc không gì có thể đánh đổi được.

Dù sống ở Việt Nam, ở Mỹ hay bất cứ nơi đâu; chỉ cần nơi đó có những người mình yêu thương, nơi trái tim mình đặt ở đấy thì đó chính là nhà, là nơi mình thuộc về.