Vợ chồng già 40 năm sống biệt lập giữa rừng ngập mặn Cần Giờ

275

Giữa khu rừng ngập mặn Cần Giờ ít người sinh sống, có một chiếc ghe cố định trên sông suốt 40 năm qua của cặp vợ chồng già quê Long An luôn gây tò mò cho những ai đôi lần qua lại.

Hơn 40 năm qua, chiếc thuyền của hai vợ chồng ông Đặng Văn Triệu (70 tuổi) và bà Nguyễn Thị Ngọc Vân (68 tuổi) vẫn neo đậu trên dòng sông Ba Giồng, giữa rừng đước bạt ngàn ở huyện Cần Giờ, ngoại thành Sài Gòn.

Kể với báo VNExpress, ông Triệu cho biết năm 1975, sau ngày 30 Tháng Tư, ông bỏ nhà cửa cùng vợ con chèo con thuyền nhỏ xuôi dòng từ huyện Cần Đước (tỉnh Long An) lên tận vùng Cần Giờ “khỉ ho cò gáy” để tìm kế sinh nhai.

Góc bếp gia đình ở đuôi thuyền vẫn nấu bằng củi, thức ăn hầu hết là cá tôm. (Hình:VNExpress)

Trải qua gần nửa thế kỷ sống giữa rừng, cuộc sống hai vợ chồng ông không nhiều thay đổi. Góc bếp ở đuôi thuyền vẫn nấu bằng củi, thức ăn hầu hết vẫn là những con cá, con tôm bắt được. Còn những thứ khác như gạo, muối… thì được các con của ông bà đã lập gia đình bỏ thuyền lên bờ sinh sống đưa xuống tiếp tế. Điều tiến bộ nhất là từ xài đèn dầu, ông bà chuyển sang xài điện được tích lũy từ tấm pin mặt trời đặt trên nóc ghe.

“Từ chỗ này phải đi xuồng mất gần nửa tiếng mới tới bờ. Mà trên bờ cũng chỉ toàn đước, không có khu dân cư nên sắm bếp gas, nồi cơm điện chi cho bất tiện,” bà Vân giải thích cho việc phải nhờ con tiếp tế.

“Gần 30 năm trước, khu này cá tôm nhiều lắm mà có lúc không đổi được gạo do nhà ai cũng nghèo. Có bữa tôi phải kiếm rau rừng, nấu cháo loãng… cho cả nhà ăn thay cơm. Giờ ngày có hai bữa cơm là thấy thoải mái rồi,” bà Vân nhớ lại.

Ngày xưa, những bữa ăn của họ luôn đông đủ con cái. Theo thời gian, 5 người con đều lập gia đình và bỏ lên bờ lập nghiệp, giờ chỉ còn hai vợ chồng già vẫn cứ bám lấy ghe.

Mui thuyền là phòng sinh hoạt của gia đình. (Hình:VNExpress)

Cuộc sống của vợ chồng ông Triệu xem ra khá đơn giản. Vợ lo chuyện bếp núc, còn ông Triệu mỗi ngày chèo phao vào rừng đước ngập mặn chặt củi khô hoặc đặt lợp bắt cua. Chiều xuống, ông nhảy xuống sông tắm và gần nửa thế kỷ ở rừng, ngày nào gia đình ông cũng tắm nước mặn.

“Nước ngọt xin của chốt giữ rừng hoặc nhờ ghe đi ngang đây mua giùm nên chỉ dành cho việc nấu ăn, pha trà. Giặt giũ cũng ở sông, chỉ khi xả lại mới dùng chút nước ngọt,” ông Triệu nói.

Nói với báo VNExpress về cha mẹ mình, anh Đặng Thành Phát (38 tuổi), người con trai kế út đã lấy vợ, xây nhà ở gần nơi vợ chồng ông Triệu đang sinh sống cho biết: “Những lúc không đi bắt ba khía, câu cá ngát, bắt bạch tuộc… tôi đều ghé qua ghe cha mẹ chơi. Tôi cũng từng thuyết phục ba má lên bờ nhưng không được. Giờ chỉ khi có đám tiệc con cháu, cha tôi mới lên uống ly rượu rồi lại tức tốc về ghe. Ngày Tết, hai người cũng ở miết dưới trong rừng,” anh Phát nói.

Nhiều năm qua, chiếc radio là vật kết nối với thế giới bên ngoài của ông bà Triệu. Ông thường nghe thời sự, còn bà thì thích chương trình cải lương, ca nhạc theo yêu cầu, đọc truyện đêm khuya…

Chiếc radio là vật kết nối với thế giới bên ngoài của ông bà Triệu. (Hình:VNExpress)

Để có thức ăn mỗi ngày, đến nửa đêm khi con nước lên, họ cùng nhau thức dậy kéo lưới đã thả lúc ban trưa thu được mấy con mực, tôm, ít cá nhỏ…

“Ngày xưa hải sản ở đây bao la nhưng giờ ít dần, may ra mùa mưa nhiều hơn. Ít nhưng mình không săn bắt kiểu tận diệt. Bữa nào trúng cá ngát, cua, bạch tuộc… thì bán được vài trăm ngàn đồng, may mắn thì cả triệu đồng,” ông Triệu cho biết thêm.

Cuộc sống ở rừng đã ngấm vào máu thịt, cảnh không có chòm xóm láng giềng hay tiếng còi xe, đèn đường… nhưng ông bà không thấy buồn.

” Mình sống ở vùng biển này thoải mái, tự do, còn như lên thành phố sống bực bội, khó chịu lắm, không được như thế này. Niềm vui là ở tuổi này mà hai vợ chồng vẫn hạnh phúc, sức khỏe còn tốt, riêng tôi chưa bao giờ phải đi bệnh viện. Các con không giàu có nhưng cuộc sống ổn định, lâu lâu về thăm cha mẹ già này là mãn nguyện rồi,” ông Triệu kết thúc câu chuyện. (Tr.N)