SỐNG NHƯ VIỆT KIỀU

124

Chúng ta luôn mặc nhiên rằng Việt Kiều là những người có nhiều tiền, dư giả của cải và tài chính. Mỗi khi Việt Kiều về nước là phải quà cáp đầy đủ, cuộc chơi nào cũng là người chủ chi, nếu không sẽ bị mang tiếng ki bo, kẹt xỉ. Nhưng thực sự, có phải Việt Kiều nào cũng giàu có, sung túc? Câu chuyện của một công dân Việt trên đất Úc sau đây sẽ đem đến cho bạn cái nhìn khác về hai chữ “Việt Kiều”.

Mình năm nay 30 tuổi đã sống xa nhà được 11 năm. Chắc hẳn đa số ai nhìn bề ngoài của mình đều nghĩ Việt kiều xài đồ hiệu chắc nhiều tiền lắm. Nhưng hôm nay để mình kể câu chuyện “sướng lắm” của bản thân mình. Vì khi nói chuyện một số người ở Việt Nam luôn nói Việt kiều là phải bao Việt Nam vì đó là quy luật. Mình nghe mà thấy buồn vì suy nghĩ sai lệch đó.

Những ngày đầu tiên trên nước Úc:

Bỡ ngỡ, xa lạ ở một thành phố nhỏ ở Úc là một thành phố 6h chiều ai về nhà nấy mọi thứ đều đóng cửa im thin thít. Là 3 tháng ngày nào cũng ăn mì gói Mi-Goreng vì nó ngon và rẻ. Là 1 tuần mua 1 ly frozen coke tự thưởng cho bản thân thời đó frozen ly lớn giá $5.5 không phải bèo nhèo $1 như bây giờ đâu.

Tới ngôi nhà thứ hai: Sydney

5 năm đầu tiên: Rồi hai năm đầu cũng trôi qua với 4 ngày đi học, 3 ngày đi làm. Rồi công việc đầu tiên trong đời như mơ ước có thể kiếm được đồng tiền từ chính công sức lao động của bản thân mình. Một công việc nghĩ lại còn thấy sợ nhưng cũng nhờ nó mà mình phần nào có quyết tâm như ngày hôm nay. Có đi qua mới thấy nó cũng giống như phim cổng mặt trời mà trong đó sinh viên từ quê lên thành phố phải cố đi làm thêm trong nhà hàng, quán cơm để kiếm tiền trang trải thì cuộc sống của những du học sinh ở Úc cũng y hệt vậy.

Một ngày bắt đầu từ 9h sáng tới 6h chiều nhưng thực chất 7h đã phải ra khỏi nhà về tới nhà lúc 7h tối hơn. Nghỉ trưa được 20 phút để ăn vì chủ trả tiền mặt nên bóc lột là chuyện đương nhiên. Một ngày như vậy được $80. Làm 3 ngày đủ để trả tiền xe lửa tiền ăn uống và tiêu xài lặt vặt. $80 đó cũng không dễ nuốt chút nào tuy công việc mang tiếng là bán hàng nhưng thực tế là mốt tuần 2 lần tối thiểu xuống hàng từ xe tải 4 tấn. Hên thì nửa xe xuôi thì cả một xe đầy ấp còn từ nhẹ tới nặng 5 – 10kg một thùng có khi 20 – 30kg cũng có. Khủng khiếp nhất phải nói đến những pack nước ngọt 12 chai một pack một chai 600ml. Mỗi lần về khoảng 200 pack hai đứa con gái cứ vậy mà làm. Sau được 5 năm lương đó tăng được thành $100 một ngày. Nhưng mỗi ngày dù mệt mỏi bệnh đều phải cố gắng vì không làm thì không có lương. Tuy nhiên nếu mình có một sự phấn đấu hơn thì có lẽ sẽ khá hơn, nhưng mình sợ thay đổi sợ không quen nên mãi đứng một chỗ.

Về cuộc sống:

Những năm bắt đầu của sự thay đổi. Mình đổi chỗ làm thu nhập tốt hơn, công việc nhẹ nhàng hơn học hỏi được nhiều hơn. Rồi mình gặp được chồng. Là một người khá trái ngược với mình nhưng mình học được cách xài tiền kiểu Việt kiều. Mình từng dùng những đồng tiền vất vả vô quần áo, giày dép, túi v.v… nhưng giờ đây mình phải dùng tiền đó để trả tiền nhà, tiền council, tiền bills, tiền xăng, chi tiêu cả nhà. Và cuộc sống thì không phải lúc nào cũng suôn sẻ như vậy có những lúc nhà sửa tiền thu nhập không nhưng chi tiêu vẫn phải chi tiêu tiền lời ngân hàng phải trả khi đến hạn. Có những lúc Việt kiều cũng chỉ dám đi ra ngoài ăn một tuần 1 lần. Muốn đăng kí cho con đi học bơi cũng chưa thể, học múa để suy nghĩ thêm. Điều việt kiều có thể làm đó là cuối tuần tham khảo những công viên lớn để cho con đi chơi vì nhiều trò và miễn phí. Cũng may chồng mình không cờ bạc, rượu chè thu nhập khá ổn mà mình cũng còn sang lo tối nghĩ huống hồ một số người mình biết còn khó khăn hơn nhiều.

Về công việc mình cũng may mắn phần nào:

Kể thêm một chút về công việ : để phỏng vấn cũng vất vả 3 vòng. Vòng 1 gần 20 người tranh giành cho 1 vị trí. Hai tiếng đồng hồ thi nhau để giành lấy một cơ hội cho bản thân. Mình biết mình không là ai vì khi hỏi tới ai cũng tốt nghiệp đại học với 3,4 năm kinh nghiệm. Mình chỉ là bằng nghề và lại là một nghề chả liên quan nhưng cái mình có là kinh nghiệm, cố gắng và sự may mắn. Vòng hai thì đơn giản hơn chỉ với quản lý thương hiệu và quản lý khu vực, một tiếng đồng hồ để họ hiểu thêm về bản thân mình và đánh giá năng lực cá nhân về khả năng hiểu biết ntn về thương hiệu. Vòng 3 với quản lý tiệm gần như ai được vào tới đây là có 90% cơ hội.

Bài học:

Việt kiều chi tiêu một đồng cũng phải suy nghĩ vì ai cũng rất vất vả kiếm những đồng tiền đặc biệt nếu những người việt mới qua định cư chân ướt chân ráo, những người tiếng anh không có hay những du học sinh đều bị bóc lột. Họ đi làm có khi một tiếng chỉ có $9 hay $10. Trong khi những bạn cố gắng trau dồi tiếng anh đi làm bán hàng, nhà hàng trả thuế một tuần tuy chỉ 20 tiếng nhưng một tiếng $22 chủ nhật có khi $40. VIệt kiều cũng không phải ngày nào cũng có thể ra ngoài ăn uống hay tuần nào cũng có thể đi shopping.

Việt kiều đó cũng muôn vàn nỗi lo cơm áo gạo tiền vì tiền chính phủ cũng không hề dễ nuốt và không phải ai xin cũng được cho. Nên có khi mình cũng ước không bị gán hai chữ Việt kiều cho dễ sống.

Nguồn: Camellia WT