Rong ruổi Texas, sâu nặng ân tình bạn đọc

283

Tòa soạn bắt đầu vào “chiến dịch” tung phóng viên ra khỏi lãnh địa Bolsa, sục sạo vào những nơi có sự hiện diện của người Việt Nam trên mọi ngả đường quê hương để tìm hiểu đời sống và những câu chuyện của họ.

Thế là tui nhanh chân chạy trước không thôi mấy bạn khác xí chỗ dễ thì tui phải suy nghĩ tìm chỗ khó, cực thân tui, tội nghiệp tui. Ngó quanh ngó quất, tui chọn Houston làm mục tiêu. Từ “thủ đô” Bolsa sang xứ cao bồi Texas – nghe cũng hợp lý lắm, theo kiểu “kẻ tám lạng người nửa cân.”

Nhưng qua đó để làm gì, mang về những câu chuyện gì mới là điều quan trọng. Mà muốn có được những câu chuyện độc đáo thì ngoài việc chính mình và đồng nghiệp nghĩ ra đề tài, gợi ý đề tài, điều tiên quyết là phải tìm được “thổ địa” nơi mình muốn đến. Mà thổ địa của tui là ai? Dĩ nhiên không ai khác hơn là bạn bè, người quen và độc giả.

Trước ngày lên đường, tui “réo” hết những người tui có thể “réo,” dù nhiều người trong đó tui chưa từng biết mặt, để nhờ “mai mối” với những nơi tui muốn đến, toàn là nơi “có bùn, có đất, có sông có nước, có cả nắng gió và muỗi chích muỗi châm.”

Rồi thì lên đường.

Hồ bông súng ở Houston. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

Ông bà nói “Đi một ngày đàng học một sàng khôn.” Tui đi 10 ngày, học được 10 sàng. Nhưng có khôn thêm không thì là chuyện khác!

Tui học được nhiều điều từ cuộc sống bình dị của những người Việt bỏ xứ ra đi. Không ai trong số những người tui có cơ may gặp gỡ bắt đầu làm lại cuộc đời trên vùng đất này từ những gì sẵn có. Tất cả chỉ là hai bàn tay trắng. Cùng mồ hôi. Nước mắt. Và cả máu.

Tui học được cách người ta thành công, phải khởi đi từ sự đam mê, chịu khó, và biết mình đang làm gì.

Tui học được cách người ta chia sẻ kinh nghiệm trong lãnh vực họ am tường, lẫn cách họ học hỏi những gì chưa biết.

Quan trọng hơn, tui học được sự chân tình, lòng nhiệt tâm, và suy nghĩ giản đơn từ nhiều người trong số họ.

Câu chuyện của ông chủ trại gà Đồng Nai. Câu chuyện về một tiệm nail “lộng lẫy.” Câu chuyện của “dân làng chài” Seadrift. Câu chuyện về một hồ sen, đầm súng. Câu chuyện về một đại gia bất động sản. Chuyện nơi chợ chồm hổm. Chuyện từ một shop sửa xe. Cả chuyện tô phở $18. Sẽ là những chuyện tui phải viết ra, kể lại cùng mọi người, bằng con chữ, bằng hình ảnh, bằng cả những thước phim trong những ngày tới.

Nhưng câu chuyện sau hậu trường, với những người bạn bất chấp đêm hôm, bất chấp nắng mưa, bất chấp dặm trường, đi cùng tui đến những nơi tui muốn, tìm giúp tui những gì tui cần, chăm tui lúc tui bệnh, giúp tui hoàn thành những gì tui đề ra, không chỉ trong chuyến đi này, mà cả bao lần trước đó, thì khó mà kể cho hết, đến ngọn nguồn.

Tô phở bò $18 ở Austin. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

Tui chỉ có thể nói rằng, không có sự giúp đỡ, không có lòng nhiệt thành của họ, tui không thể nào có được những phóng sự khiến nhiều người nhớ. Ân tình đó sẽ không bao giờ tui trả được, khi còn vướng chân với nghiệp làm báo này.

Tui cũng sẽ nhớ cả những lời mời, những “hờn giận” của nhiều người muốn tui trở lại nơi tui từng đến để làm những phóng sự đình đám trước đây, nhưng vì thời gian, vì công việc, tui không thể thu xếp được.

Dĩ nhiên, tui cũng không quên những lúc phải vận dụng hết cả “10 thần công lực” để thuyết phục người ta cho mình phỏng vấn, cho mình chụp hình, quay phim. Không thể quên những nghĩa cử rất dễ thương, như khi “bác nông dân” trồng bông súng nói nhỏ với cô bạn đi cùng tui, “Cổ từ bên Cali qua, nên nếu cổ có thích mấy chậu bông súng này thì cô cứ đưa hết cho cổ mang về, coi như tôi thiếu cô, mai mốt cây lớn, cô ghé đây tôi trả lại cho.” Không thể quên cả những ổ bánh khoai mì, bánh bò mà một chị vừa quen biết đã cất công làm rồi gói ghém cho tui mang về lại Cali. Không thể quên luôn cả nồi crawfish to đùng mà người quen của cô bạn nấu cho tui ăn trong đêm vì sợ qua ngày mai tui đã rời khỏi nơi đó rồi…

Mỗi lần bước chân ra đi, là luôn mang về đầy ắp những ân tình, mà không viết ra bây giờ, thì sợ rằng sẽ không còn dịp viết cho đủ. Bởi, ân tình cứ chồng chất ân tình. Không thể quên, và cũng không thể trả. (Ngọc Lan)