Ma ở Little Saigon! Bạn có muốn gặp ma không?

591

Nhiều người không tin có ma, và nhiều người tin rằng ở Mỹ không có ma. Ngay tại Little Saigon do phóng viên Thanh Phong ghi lại, theo lời kể của hai nhân chứng Mỹ gốc Việt. Hai người này xin được giấu tên. Một chuyện về xe có ma, và một về hai bóng người (hay ma) xuất hiện cạnh khu nghĩa trang rất quen thuộc tại Little Saigon.

Nếu bạn yếu bóng vía thì không nên đọc tiếp, hãy dừng lại ở đây trước khi quá… sợ.

Vị trí nơi hai con ma xuất hiện ngay hàng rào chỗ hai chiếc xe màu trắng giao nhau trên đường Hazard. Bên kia hàng rào là nghĩa trang Westminster Memorial Park. Hình chụp giữa ngày nên không có chi phải sợ. Nhưng nếu muốn đến đây lúc giữa khuya, bạn nên xem lại tim mình có còn tốt không, nhé.

Xe có ma

Một anh chủ shop sửa xe trên đường Hazard thuật lại câu chuyện anh sửa chiếc xe có ma.

Anh kể, “Hôm đó có một người mang đến shop của tôi chiếc xe Dodge Caravan nhờ sửa. Lúc đó trong shop đang có vài xe chưa sửa xong nên tôi bảo người chủ xe để xe lại đây, chiều mai hay mốt lại lấy. Người chủ xe nói, Tôi rất cần xe, chú sửa ngay cho tôi, tốn bao nhiêu tôi cũng OK. Tôi nói, Vậy nếu gấp thì ông lấy xe tôi chạy đi. Để xe đây tôi làm cho.

(Getty Images)

“Khi người chủ xe đi rồi, tôi mở cốp xe lên và rọi đèn quan sát phần thân xe, tôi thấy rõ ràng chiếc xe bị cắt làm hai và hàn lại, chứng tỏ xe này đã bị đụng và đụng rất nặng.

“Vì ông khách cần xe gấp nên tôi phải ở lại shop ban đêm để sửa cho xong. Tôi đang lúi húi sửa thì nghe trong xe có tiếng kêu như tiếng mèo kêu. Tôi rọi đèn pin trong xe tìm con mèo, thì không thấy. Ra khỏi xe nhìn xuống gầm xe, nhìn chung quanh cũng không thấy con mèo hay bất cứ con gì.

“Tôi tiếp tục sửa, tự nhiên cửa xe kêu cái rẹt và mở như cánh cửa xe tự động, trong khi cửa xe này không phải tự động, phải mở bằng tay. Tôi sợ quá, chạy ra khỏi chiếc xe một quãng để định thần lại rồi lấy hết can đảm tới tiếp tục sửa cho xong. Đang sửa, cánh cửa xe bên kia lại kêu một cái rẹt và đóng lại rất nhanh y như cánh cửa xe tự động, rồi tiếp theo là những âm thanh kỳ quái như tiếng người rên rỉ từ trong hàng ghế phía sau.

“Tự nhiên người tôi lạnh toát, tôi có thói quen hay để cell phone trên ghế xe mình đang sửa, phòng khi có ai gọi thì bắt ngay, tôi hoảng hồn bỏ xe chạy, các cánh cửa xe tự nhiên đóng lại hết, mà chìa khóa và phone tôi để bên trong, làm sao mở.

“Tôi chạy sang một tiệm quen gần đó hỏi mượn phone gọi cho người bạn ra giúp. Bạn tôi hỏi, Giờ này còn làm cái gì mà kêu tao ra? Tôi nói, ra đẩy giùm chiếc xe chút xíu thôi. Anh ta ra, tự nhiên các cửa xe đồng loạt mở, tôi lấy hết can đảm chui vô xe lấy cái điện thoại và chìa khóa xe ra. Ông bạn hỏi, Đâu, đẩy xe nào? Tôi nói, Thôi xong rồi, cám ơn nghe, không cần đẩy nữa. Ông bạn la tôi một mách rồi hai chúng tôi về. Hôm sau tôi mới kể thật cho người bạn biết cũng như người chủ xe biết.”

Người này chỉ kể đến đây và không nói tiếp về chiếc xe đó ra sao sau này.

Căn nhà trang trí nhiều hình tượng ma quái nhất Santa Ana, nhà số 1030 đường Corta Street.

Bóng ma cạnh nghĩa trang Westminster

Người này cam đoan với chúng tôi là chuyện có thật, xảy ra hầu như mỗi đêm vào lúc 3 giờ sáng, ngay bên cạnh nghĩa trang Westminster Memorial Park, trên đường Hazard về phía bắc của nghĩa địa.

“Lúc tôi trở về nhà thì gần 3 giờ sáng, vừa đi đến gần cái ngã ba, lối rẽ vô Đặc Khu Vệ Sinh Midway thì xe tự dưng chết máy. Tôi đậu xe sát lề đường [cạnh nghĩa địa] để coi xem hư bộ phận gì. Vừa mở cửa bước xuống đường tôi nhìn thấy hai người, một người cao lớn, một người thấp, cả hai đang đi từ hướng đường Beach về đường Hoover, mà lại đi phía trong hàng rào bằng lưới B40. Cái hàng rào này người ta làm sát với đường mương, không có lối đi, qua bên kia đường mương lại có hàng rào B40 thứ hai rồi mới đến nghĩa địa. Tôi không hiểu hai người giờ này còn đi đâu? Mà lại đi sát hàng rào như vậy được!

“Tôi hơi sợ nên chui vào trong xe xem họ đi đâu. Khi hai bóng người vừa gần tới ngang chỗ tôi, tức là ngay ngã ba thì hai người từ từ được nâng bổng lên cao khỏi cái hàng rào , hai tay duỗi ra hệt như người có cánh và bay vút một cái vào nghĩa địa. Tôi hồn vía lên mây, không dám ra khỏi xe, gọi điện thoại cầu cứu người nhà ra chở về.

“Mấy hôm sau tôi kể cho vài người bạn nghe câu chuyện này. Họ không tin còn nói Mày chỉ khéo hù! ma gì mà ma? Tôi thách họ, nếu mấy ông không tin, mấy ông có dám ra coi không? Mấy người bạn nói, Sao không! sợ gì. Tôi nói, Vậy đêm nay mấy ông với tôi ra chỗ đó trước ba giờ đêm. Họ đồng ý.

“Chúng tôi đi chung một xe, ra đậu ở sát đường Hazard cạnh ngã ba rẽ vào khu Sở Vệ Sinh. Khoảng 2 giờ 30 đêm, chẳng có gì, ai nấy nói tôi nói sạo. Tôi nói, Chưa 3 giờ mà. Chờ đi. Mọi người ngồi trong xe hồi hộp chờ. Đến 2 giờ 50, 55 , 2 giờ 59 phút, tôi nói, Ngó về hướng đường Beach nghe. Ai nấy ngó về hướng tôi chỉ. “Trời đêm hôm ấy yên tĩnh, không có gió và bóng trăng khuyết, khi tỏ khi mờ, giờ này xe cộ cũng ít qua lại. Đồng hồ chỉ đúng 3 giờ đêm, hai bóng ma xuất hiện y như tôi đã gặp hôm trước. Hai người cũng đi men theo hàng rào. Một trong mấy người bạn tôi bảo, Tưởng gì, chứ hai ông Security họ đi kiểm soát nghĩa trang chứ ma đâu mà ma!

“Tôi nói với họ, chờ coi, và khi gần đến ngang chỗ chúng tôi đậu xe, cả hai người từ từ bốc lên cao rồi cũng giang hai tay bay vút một cái, mất hút vào nghĩa trang ngay trước mắt bọn tôi. Mấy anh chàng mới vừa tỏ ra bạo dạn, không sợ ma, bây giờ co rúm lại, run rẩy va hối, Đi, đi, đi khỏi chỗ này ngay đi. Đến đây thì mọi người mới tin là có ma thật.

“Sau đó, tôi còn gặp y như vậy một lần nữa, cũng đúng 3 giờ đêm.” Vậy bạn đọc nào không tin có ma, muốn nhìn thấy ma xin đến địa điểm này vào lúc 3 giờ đêm sẽ được thấy ma. Bạn nào yếu bóng vía xin đừng đến.