Đậu Hủ Nóng Cô Thủy, ‘Tây ba lô’ cũng thích

94

Đậu hủ, cũng gọi là tàu hủ, được chế biến từ đậu nành (đậu tương); và đậu hủ nóng là món ăn vặt dân dã, đã phổ biến từ rất lâu khắp miền Nam, trong đó có Sài Gòn. Đậu hủ nóng được bán trên xe đẩy hoặc gánh hàng rong, trên các ngả phố, khắp ngõ hẻm, với tiếng rao của người bán, đa số là phụ nữ: “Tàu hủ nóng đây!” “Ai ăn tàu hủ nước đường không?”…

Đậu hủ nóng Cô Thủy đặt tại một chỗ nhất định từ nhiều năm nay: góc đường Bùi Viện-Đỗ Quang Đẩu; nơi đây nằm trong những phố được gọi là “khu phố Tây,” thuộc quận 1, Sài Gòn. Đậu hủ nóng là món ăn vặt được nhiều người ưa thích, vừa dễ ăn vừa rẻ tiền. Bất cứ giờ giấc nào trong ngày cũng thuận tiện để ăn chén đậu hủ nóng. Chén đậu hũ nóng chan chút nước đường, nước cốt dừa, thêm chút gừng, có thể còn thêm những viên bánh lọt – cũng gọi là trân châu bột báng.

Sài Gòn dù ngày càng thiếu vắng những gánh hàng rong như thuở trước, vẫn còn những gánh đậu hủ nóng mỗi ngày, vừa đi vừa rao ở chỗ này chỗ kia, hoặc đặt tại một nơi trên góc phố, vỉa hè. Gánh hàng “Đậu Hủ Nóng Cô Thủy,” với tấm bìa cứng kẻ chữ như vậy, gắn ở một đầu quang gánh, đặt tại một góc phố của “khu phố Tây.” Gánh hàng Đậu Hủ Nóng Cô Thủy, từ lúc “quẩy gánh ra đường” tới nay, đã nhiều năm nuôi sống cả một gia đình.

Chén đậu hủ nóng không nước cốt dừa. (Hình: Nguyễn Đạt/Người Việt)

“Cái gánh hàng đậu hủ nóng bé xíu này đã nuôi cả gia đình chúng tôi. Ra bán ngoài đường từ thuở mười tám đôi mươi, tới lúc có bầu đứa nhỏ, vẫn đôi quang gánh này, tới nay đứa con đã lớn, phụ mẹ cùng bán…,” cô Thủy từng cho biết như vậy.

Chúng tôi tới hàng Đậu Hủ Nóng Cô Thủy vào khoảng 5 giờ rưỡi chiều, thấy hàng chục người đã ngồi dài phía trước gánh hàng của cô Thủy, trên những chiếc ghế nhựa thấp nhỏ. Đa số khách hàng thưởng thức món đậu hủ nóng tại đây là phụ nữ tuổi sinh viên, học sinh. Cũng có nhiều thanh niên nam giới, có người trọng tuổi như chúng tôi. Vị khách ngồi bên tôi cười móm mém, nói: “Món này với tui là dễ ăn nhứt, lại thơm ngon, nồng ấm, mịn màng. Tàu hủ nóng Sài Gòn mà!”

Quả thật ông già Nam Bộ này nói đúng ý chúng tôi, đây là món tàu hủ “rất Sài Gòn,” chúng tôi từng thưởng thức suốt những năm tháng của Miền Nam Tự Do thuở xưa. Tuy nhiên, thấy chúng tôi là người miền Bắc, ông già Nam Bộ hỏi: “Miền Bắc đâu có món tàu hủ nóng này?”

Chén đậu hủ nóng nước cốt dừa và không cốt dừa. (Hình: Nguyễn Đạt/Người Việt)

Chúng tôi nói với ông già Nam Bộ: “Nghe nói tại Hà Nội, món ăn vặt tương tự như tàu hủ nóng của miền Nam, gọi là tào phớ, cũng được làm từ đậu nành. Và món tào phớ của Hà Nội cũng là hàng rong, nhưng chỉ thường thấy vào mùa Hè, vì món tào phớ được xem là ăn để giải nhiệt. Người ta thường cho đá đập nhỏ vào chén tào phớ, ăn cho mát.”

Hàng Đậu Hủ Nóng Cô Thủy mỗi ngày hoạt động từ 5 giờ chiều, chỉ vài ba tiếng đồng hồ sau đã bán hết. Cô Thủy cho biết, buổi nào hàng đậu hủ nóng của cô cũng bán một số lượng nhất định, là 250 chén.

Trong khi Sài Gòn ngày một hiện đại hóa các thứ, gánh hàng Đậu Hủ Nóng Cô Thủy trở thành một thứ hương xưa ngày cũ, không ít người Sài Gòn cảm động, lưu luyến. Gánh hàng rong này cũng là hình ảnh đặc thù của phố Sài Gòn, hấp dẫn nhiều du khách nước ngoài. Chúng tôi nhiều lần bắt gặp những ông tây bà đầm to lớn, ngồi bệt trên vỉa hè góc phố Bùi Viện-Đỗ Quang Đẩu, cầm chén đậu hủ nóng mà thưởng thức từng muỗng nhỏ. (Nguyễn Ðạt)