Chuyện tình lãng mạn của nữ nhà văn Thụy Điển và chàng trai vô gia cư Mỹ

426

Trên đường phố Amsterdam (Hà Lan) có một nữ nhà văn người Thụy Điển đang ngồi trên ghế đá đợi bạn, lúc này gần đó có một người lang thang với nét mặt nhợt nhạt tới bắt chuyện với cô. Người này trông bẩn đến mức khiến người ta khó mà đến gần, dù vậy, cô vẫn đồng ý nói chuyện cùng anh ta. Đây chỉ là cuộc gặp gỡ của họ, câu chuyện chỉ mới bắt đầu…

Cuộc gặp gỡ người vô gia cư ở Amsterdam

Quay về năm 2006, cuộc gặp gỡ trên đường phố ở thủ đô Amsterdam của Hà Lan đã viết nên một chuyện tình lãng mạn.

Nữ nhà văn Thụy Điển này có tên là Emmy Abrahamson, còn người vô gia cư bắt chuyện với cô là anh Vic Kocula.

Cô Emmy và anh Vic trong chương trình “This Morning”.

Trong cuộc phỏng vấn trên chương trình “This Morning” của đài truyền hình Anh Quốc vào năm nay, cô Emmy nhớ lại khi đó và cho biết, ban đầu Vic hỏi cô: “Bây giờ là mấy giờ nhỉ?”. Câu hỏi này đã mở ra cuộc trò chuyện giữa họ. Cô Emmy hình dung ngoại hình của anh Vic khi đó vô cùng thê thảm, dù vậy, trong khi trò chuyện, cô lại bị thu hút bởi đôi mắt nâu sâu thẳm của anh, cô còn nói: “Anh ấy đã làm tôi cười”.

Dù cuộc trò chuyện chỉ vỏn vẹn 10 phút, nhưng lại rất vui vẻ. Cuối cùng, anh Vic đã nói: “Thứ Bảy, 3 giờ chiều, cùng một chiếc ghế nhé”. Anh đưa ra lời mời với Emmy một cách đơn giản súc tích, nhưng anh chưa đợi cô trả lời mà đã xoay người bước đi.

Ngày mà hai người gặp gỡ, từ sâu thẳm trong lòng họ cảm nhận được sự đặc biệt của nhau.

Anh Vic không phải là người vô gia cư ở Amsterdam, anh vốn là một khách du lịch tự do từ Mỹ đến Châu Âu. Nhưng vì trên đường đi xảy ra một số việc ngoài ý muốn, anh đã tiêu hết số tiền mà mình có, dần dần anh vướng vào nghiện rượu, sống qua ngày đoạn tháng. Cho đến một ngày anh chợt nhận ra: “Trời ơi! Mình đã trở thành kẻ nghiện rượu vô gia cư rồi!

Chuyện tình lãng mạn

Vào thứ Bảy sau khi anh Vic ngỏ lời mời, cô Emmy đến chỗ chiếc ghế đá đúng giờ, nhưng lại không thấy anh Vic xuất hiện. Lúc này cô thầm nghĩ: “Trời ạ! Sao mình lại tin lời của một người vô gia cư chứ…”. Trong lòng cô đầy oán giận và cảm thấy bản thân rất ngốc. Nhưng 20 phút sau, cuối cùng anh Vic đã xuất hiện.

Cô Emmy nói với anh: “Anh đến muộn rồi”. Anh Vic đáp: “Tôi không nghĩ rằng cô thật sự sẽ xuất hiện, tôi quay lại nơi này chỉ là để phòng ngộ nhỡ… không ngờ cô thật sự ở đây”. Anh vừa nói vừa cười, khó mà giấu được niềm vui trong lòng.

Đây là cuộc hẹn hò đầu tiên của họ, hai người đã cùng nhau trải qua 6 tiếng đồng hồ vui vẻ. Trong thời gian hẹn hò, cô Emmy bị Vic thu hút hoàn toàn, thậm chí cô còn có ý muốn hôn người đàn ông vô gia cư này. Nhưng hiện thực rất trớ trêu, cô nhớ lại: “Khi đó anh ấy thật sự hôi quá… Tôi không làm được”. Kết thúc cuộc hẹn ngày hôm đó, cô Emmy chuẩn bị về nước.

Cô Emmy cho biết mình thật may mắn khi gặp được anh Vic.

Từ đó hai người chia cắt hai nơi, anh Vic không có tiền, khó có thể còn cơ hội gặp lại. Cô Emmy chỉ để lại thông tin liên lạc của mình rồi quay về nơi ở khi đó là thủ đô Vienna của Áo.

Sau khi cô Emmy quay về Vienna, cô vẫn nhớ về anh Vic. Cô đã trải qua 3 tháng như thế. Vào một ngày thứ Hai nọ, cô nhận được điện thoại từ số máy lạ.

Đầu kia cho biết: “Bây giờ tôi đang ở đây!”. Cô Emmy nghe ra đó là giọng của Vic, cô thật sự không thể tin được: Vic đã đến Vienna vì cô. Sau khi cô Emmy rời đi, Vic đã cố gắng kiếm tiền và đón xe lửa đến Vienna, đây là bước đầu tiên để anh chạy đến với tình yêu của mình.

Từ đó hai người bắt đầu chính thức hẹn hò, nhưng vẫn còn có rất nhiều những thử thách chờ đợi Vic ở phía trước. Cô Emmy thấy được Vic rất tài năng, nếu không đi học thì quá lãng phí, vì vậy cô tích cực cổ vũ anh quay lại trường học cơ khí.

Anh Vic cũng quyết tâm thay đổi, sau này anh suôn sẻ học xong đại học, quay lại cuộc sống bình thường. Từ lúc hai người yêu nhau, họ chưa từng rời xa nhau, cuối cùng họ đã bước vào lễ đường kết hôn và sinh hai đứa con đáng yêu.

6 năm đầu bên nhau, họ đã trải qua những ngày tháng rất gian khổ.

Để anh Vic chuyên tâm học hành, toàn bộ thu nhập đều dựa vào cô Emmy. Nhưng sau khi cô Emmy xuất bản sách và nhận giải thưởng, anh Vic cũng đã học xong và bắt đầu đi làm. Hai người đã có một cuộc sống ổn định.

Năm 2012, họ sinh một cặp sinh đôi trai gái. Hiện nay hai con đã 6 tuổi, gia đình rất hạnh phúc mỹ mãn.

Anh Vic và cô Emmy cùng các con của họ.

Khi được phỏng vấn, anh Vic bày tỏ rằng lần đầu tiên nhìn thấy Emmy, anh đã cảm thấy cô khác biệt với mọi người. Anh cho hay: “Tôi nhìn thấy một cô gái xinh đẹp ngồi trên chiếc ghế đá, trên mặt cô ấy nở nụ cười thân thiện”. Khi đó anh mặc kệ hình tượng của mình tệ ra sao, anh đã lấy dũng khí bước đến bắt chuyện, không ngờ chỉ một câu “Bây giờ là mấy giờ nhỉ?” đã thay đổi cuộc đời anh.

Rất nhiều người xung quanh nghĩ rằng cô Emmy đã cứu rỗi cuộc đời của anh Vic, nhưng cô lại không nghĩ thế. Ngược lại, cô cảm thấy vì ở bên anh Vic mà bản thân cô mới hiểu được trong đời chúng ta không cần gì nhiều, cuộc sống có những điều quý giá không nằm ở vật chất. Ví dụ như có một người có thể khiến mình cười vui vẻ mỗi ngày chính là điều quý giá nhất.

Cô Emmy chưa từng xem thường người vô gia cư bẩn thỉu khi đó, anh Vic cũng không hề bị sự tự ti của mình đánh bại, anh đã lội ngược dòng, nỗ lực vì cuộc đời mình. Họ là chiếc chìa khóa trong đời nhau, họ gặp gỡ ngẫu nhiên, mở đầu một cuộc hành trình tất nhiên. Dù quá trình đầy thử thách, họ không rời xa, dìu dắt nhau vượt qua thời khắc gian nan nhất, cuối cùng bước đến tương lai.

Kỳ thực hồi chuông số mệnh của mỗi người đã vang lên, kết cục có tốt đẹp hay không phải xem cách mà chúng ta đối diện và nắm bắt.

Ngọc Trúc