Bà 82 tuổi học hát 16 năm không chịu ra trường, còn ‘dụ’ 3 cháu nội

142

“Từ ngày bốn bà cháu tôi cùng học một thầy, tôi luôn cảm thấy hạnh phúc hơn mỗi khi bà cháu hợp ca với nhau,” bà Vũ Ngọc Mai, cư dân Westminster, chia sẻ niềm vui của gia đình mình.

Bà mê ca hát lắm. Bà theo học lớp Thanh Nhạc Lê Hồng Quang từ những ngày mới thành lập. “Tôi bắt đầu từ khoảng Tháng Sáu, 2003. Hồi đó lớp có khoảng từ 20 đến 30 học viên nam nữ đủ mọi lứa tuổi. Học viên được dạy những kiến thức căn bản về âm nhạc,” bà Mai hồi tưởng.

“Sau một thời gian, tôi ghi danh theo học riêng với thầy Quang để có thể tham dự những buổi hát ‘recital’ vào cuối mỗi khóa học.”

Bà Mai mê ca hát đến mức bà theo học lớp Lê Hồng Quang suốt 16 năm trời. Bà nói: “Phải vậy người ta mới có được những giọng ca được cất lên tự đáy lòng.”

“Tôi cứ kiên nhẫn học mãi mà chưa chịu tốt nghiệp, vì niềm yêu thanh nhạc,” bà tiếp.

Bà Mai và giảng viên Lê Hồng Quang. (Hình: Bùi Tâm An cung cấp)

Trong gia đình, không phải chỉ mình bà có lòng đam mê âm nhạc. Bà có ba người cháu nội, Kenrick Khải Bùi vừa lên 6, Kariann Anh Thư Bùi mới ăn sinh nhật thứ 8, và Kellyann Thu Anh Bùi 14 tuổi.

Ba cháu theo bà học hát. Các cháu mê ca hát ngay và xin cha mẹ cho nghỉ học tiếng Việt để dành thời gian học ca vì các cháu nhận thấy học Việt Ngữ qua những bài ca trong lớp, cũng là học tiếng Việt mà thôi.

Về chuyện này, giảng viên thanh nhạc Lê Hồng Quang nói: “Tôi có nghe rất nhiều người cho biết, đối với họ, học hát giúp họ nhớ từ ngữ mới dễ dàng hơn và lâu hơn.”

“Những bài vở soạn cho các em nhỏ, tôi cố tình lựa bài dân ca dễ hát, dễ nhớ và luôn luôn khuyến khích các em yêu thương gia đình, học đường, xóm làng quê hương và cội nguồn của mình,” anh tiếp.

Trở lại chuyện ba cháu mê học hát, sau khi xem xét lại nội dung những bài ca mà các cháu được dạy ở lớp thanh nhạc, cha mẹ các cháu đồng ý.

Học được vài năm, hiện giờ hai cháu Kariann Anh Thư và Kenrick thường xuyên lên sân khấu giúp vui trong những buổi sinh hoạt cộng đồng với lối trình diễn đầy tự tin, hồn nhiên và duyên dáng.

Mang lòng say mê âm nhạc, bà Mai nhấn mạnh: “Mỗi người lớn tuổi đều nên theo đuổi một môn học nào đó chẳng hạn hội họa, cắm hoa, thiền, ca hát… để tiêu dao ngày tháng, tăng cường trí nhớ và gặp gỡ bạn cùng khóa thuộc nhiều lứa tuổi.”

Với bà, âm nhạc là trên hết. “Tôi mê nhất là những lời ca diễm lệ được lồng trong những giai điệu trầm bổng, và được diễn tả bằng tất cả trái tim và tâm hồn yêu nhạc,” bà nói.

Thời gian học ca là thời gian nhẹ nhàng, thoải mái nhất của bà Mai.

Bà Vũ Ngọc Mai trình diễn. (Hình: Việt Phạm cung cấp)

Nhưng…

“Cứ lên hát trên sân khấu là tôi run ngay,” bà thổ lộ. “Lạ lùng lắm. Không hiểu vì sao mà tôi lại run như vậy.Tôi từng là giáo sư ở Việt Nam. Tôi dạy ở các trường như Lê Văn Duyệt ở Gia Định, rồi Regina Mundi ở Sài Gòn bao nhiêu năm. Sang đây, tôi đã là giáo viên thuộc ‘Long Beach Unified School District.’ Vậy mà…”

Bà cố giải thích: “Tôi không hề nhút nhát. Và khi hát, tôi hát rất tự nhiên nhưng tôi cũng cứ run… rất tự nhiên.”

Nhưng, bà vẫn thích hát. Bây giờ bà vui hơn vì có ba cháu cùng học. Niềm hạnh phúc khi hòa ca với các cháu là hạnh phúc lớn lao nhất của bà.

Bà không quên: “Công trình dạy dỗ, nhắc nhở, chụp hình, đưa các cháu đi học, lo sửa soạn cho ba cháu trong ngày thi cuối khóa và đi trình diễn ở nhiều nơi thì phải dành cho ba mẹ các cháu, nhất là Tâm An, con dâu yêu của tôi.”

Sau 16 năm, bà cảm thấy sự gắn bó thân thương với các học viên thanh nhạc. “Và với người thầy đa tài và tận tụy,” bà chia sẻ.

Ngoài âm nhạc, bà Mai còn giữ nhiều vai trò trong nhiều hội đoàn cho đến nay, như giáo sư cố vấn Hội Ái Hữu Cựu Nữ Sinh Trường Nữ Trung Học Lê Văn Duyệt, phó chủ tịch nội vụ Hội Đồng Quản Trị Giải Khuyến Học, trưởng tiểu ban Giải Viết Văn – Giải Khuyến Học, cố vấn Hội Lê Văn Duyệt Foundation tức Hội Lăng Ông Bà Chiểu từ 2013 đến nay, cố vấn Thể Dục Khí Công Hoàng Hạc từ 2015 đến nay, thành viên Hội Đồng Quản Trị Câu Lạc Bộ Hùng Sử Việt, ủy viên xã hội Hội Giáo Chức Việt Nam-Nam California.

Âm nhạc làm cho bà và các cháu có cơ hội gần nhau hơn. Phải chăng âm nhạc cũng cho bà thêm năng lực để tham gia nhiều công tác xã hội như vậy? (Đằng-Giao)